“AN” nằm trong lá bồ đề
Như hình tim ấm
Hướng về ái nhân
Từ bi giác ngộ tự thân
Tâm lành ý nguyện
Thật chân với người

An nhiên tự tại để cười
An bình, an lạc
Một đời an vui
Bình minh nắng ấm nơi nơi
Một bên ngồi ghế
Thả rơi ưu phiền

Một bên nằm võng đêm nghiêng
Đời vô thường thật!
Niềm riêng phận người
Làm sao giữ mãi nụ cười?!
Trên từng khoảnh khắc
Cho đời thăng hoa

Cho nguyệt minh giữa nhạt nhòa
Cho tâm tri ngộ
Cho qua lụy phiền
An nhiên tự tại tịnh thiền
Công phu tỉnh thức
Nghiệp duyên đủ đầy
Mai kia gởi gió theo mây

Tình cây nhớ lá!
Lá bay xa rồi…
 
antutrongta
 
Songthy